Chợt nhận ra mình cô đơn giữa đời nhau…


1. Sáng 30 tết tôi nói với La “mồng 1 tết em sẽ cười nhiều và lạc quan để mỗi ngày là một ngày vui”. Vậy mà trưa mồng 1 tết nước mắt đầm đìa, tôi bắt chuyến xe sớm nhất về lại SG.

Mồng 2 tết tôi bơ vơ ở SG không người thân, ngồi ăn mì gói và nhớ đến cha. Nước mắt lại ngắn dài. Tôi quyết định vì điều gì khi ở lại SG này tôi không biết nữa…

Chỉ là một nỗi trống không chạy dài. Tôi quét sân, tôi đốt lá, tôi tưới cây, tôi chổng mông lau nhà, tôi gọi điện cho biên tập khác để trực thay họ chỉ để giết thời gian… Nhưng rồi những ngày tết thiên hạ quây quần bên gia đình thì tôi một mình chơ vơ ở mảnh đất SG chưa bao giờ đọng lại trong tôi một ký ức nào… Những lúc như thế này lòng tôi mềm yếu đến lạ.

Biết yếu đuối là căn nguyên của sự cô độc bủa vây kiếp người mà chẳng ai tránh khỏi nhưng tôi chẳng thể thoát ra… Tôi cố dựa vào một ai đó để bốc nó ra, để vực mình dậy... Nhưng rồi tôi lại chìm vào một bờ vực khác và chết nghỉm trong đó…

2. Tôi đi qua vài ba mối tình ngắn nhưng nỗi đau thì chạy dài âm ỉ và nỗi cô đơn thì miết mải...

3. Mồng 3 tết, tôi mong ngóng ở V những sẻ chia thì V nhắn “V quen với ốc đảo cô đơn của mình và thấy hạnh phúc với điều đó”. Tôi chợt nhận ra, có lẽ cô đơn là một nơi an toàn nhất mà con người ta có thể trú ngụ.

V không phải là típ đàn ông tôi thích và cuốn hút tôi. Tôi nhớ lần đầu gặp, tôi không có chút ấn tượng về V, khuôn mặt thư sinh, quần áo chỉn chu thanh lịch, kiểu bạch mã hoàng tử của mấy cô bé tuổi teen. Buổi cà phê đầu tiên đó trôi hẳn vào quên lãng rất lâu sau đó.

Lần gặp lại thứ 2 trong tôi là những khoảng vỡ, tôi cần một người đàn ông bên cạnh như hiển nhiên là thế, không cần biết đến ngày mai, tương lai, chẳng để làm gì, chẳng để hiểu gì, chẳng để nghe gì, chẳng để nhìn gì... chỉ cần im lặng ở bên tôi, giúp tôi đi qua những ngày giông gió, không phải lý giải cho những hành động vô lý của tôi. Nếu như trước đây tôi sẽ lăn tăn nhiều với điều đó, nhưng giờ thì tôi nhìn mọi thứ nhẹ nhàng hơn.

Tôi không chuẩn bị gì cho mối quan hệ này. Tôi vẫn ngóng về một điều gì đó rất xa xăm… Ở đó tôi vẫn nghĩ là định mệnh của kiếp trước nhưng tôi không nắm giữ được nó… Vài ba lần mong ngóng ấy trôi như một chớp mắt đã lấy đi của tôi những năm thanh xuân và tràn đầy khát vọng…

4. Người đàn ông tôi từng yêu thương đến tận cùng của yêu thương ấy lựa chọn một miền đất hứa bỏ lại tôi bước hụt bước chéo… Thế giới của họ có tôi không, tôi không biết nữa, tôi không đủ tinh tế để cảm nhận được nữa…

Tôi đến với V như một điểm tựa cuối cùng của yêu thương khi đã sợ tất cả những thể loại đau thương. Nhưng rồi dần dà chơi với V tôi lờ mờ nhận ra, ở đó là hai thế giới, hai con người, hai bộ mặt – một mặt là sôi nổi, hướng ngoại, ân cần… một mặt là sự sần sùi góc cạnh, cô độc… Tôi dần nhận ra cả hai chúng tôi chưa bao giờ “chạm” được đến nhau…

5. Có những đêm nhắm mắt lại tôi vẫn thấy bóng dáng những người đàn ông đi loanh quanh trong một căn phòng bức bối và ngột ngạt không ánh sáng… Và có những đêm tôi thấy những dòng người trần truồng đi qua nhau nhìn nhau cười vô cảm rồi lại đi qua nhau… Tỉnh dậy tôi thấy tôi nằm co ro như con tôm vu vơ nhìn con thạch sùng trên vách tường trắng loáng cười rồi lại cười vu vơ…

6. Tin nhắn của V đêm mùng 3 tết ấy giúp tôi nhận ra chúng tôi đến với nhau chỉ là một cuộc dạo chơi, một cuộc dạo chơi của sự cô độc…

Cuối cùng thì con người ta, làm gì đi đâu gặp ai cũng trở về với bản nguyên cô độc của mình như ai đó từng nói, cái thế giới câm điếc và đầy muộn phiền, không ai chạm được vào ai và nghe thấy nhau…

7. Kiếp trọ này, tôi có gì để mất ngoài những nỗi buồn và sự trống vắng chạy miết mải đâu…  (viết xong rồi quên từng có một khoảnh khắc như thế này đã đi qua trong cuộc đời)


Vân Thùy
Chợt nhận ra mình cô đơn giữa đời nhau… Chợt nhận ra mình cô đơn giữa đời nhau… Reviewed by Thotinh.net on 10:16:00 SA Rating: 5

Không có nhận xét nào:

Được tạo bởi Blogger.